Title: Unfulfilled
Pairing: RenGiyuu
A/N: Gấp lại một lời hứa, gửi cho Rengoku Kyojurou. Sinh nhật vui vẻ, một đời
bình an.
“Này, cái đó có ngon không? Tôi uống thử được chứ?”
Đó luôn là câu nói đầu tiên vuột ra khỏi miệng Rengoku mỗi khi
nhìn thấy Thủy Trụ lẳng lặng ngồi uống sake một mình dưới
hiên nhà.
“Không ngon, và không được, cậu chưa đủ tuổi. Đợi ngày cậu
tròn 21 tuổi, tôi sẽ là người đầu tiên nâng chén chúc mừng
cậu.”
Đó cũng luôn là câu trả lời ảm đạm và xa cách của Giyuu trước
ánh mắt tò mò đầy hăm hở của chàng Viêm Trụ từ trên trời
rớt thẳng xuống vườn nhà anh.
Nói dối, không ngon lành thì sao lần nào đến thăm cũng thấy anh
uống nó vậy?
Rengoku nhướn mày, hít một hơi thật sâu rồi vận hết sức
tưởng tượng ra mùi vị của thứ quả cấm này. Ngọt như khoai
lang? Không, Uzui từng cười một trận thật hào nhoáng vào mặt
cậu vì câu hỏi này. Đắng như điếu thuốc những cụ già thường
rít thành từng làn khói mỏng mỗi chiều tà đổ xuống? Không,
mùi khói ấy lọt vào phổi trở nên cay xè khiến người ta phải
ho khan. Cái này có lẽ cha sẽ biết. Từ ngày mẹ ra đi, cha vẫn
luôn một mình, chỉ có những chai rượu sake bầu bạn bên ông. Và
những khi đến thăm Giyuu, cậu lại thấy anh ngồi đó một mình,
trên tay là chén sake có cánh hoa chao nhẹ gợn sóng, nửa hồn còn
lại hướng về bầu trời thăm thẳm không bóng mây.
Có lẽ, rượu có vị của sự cô độc.
Nhưng như thế thì buồn lắm, mình không muốn sinh nhật phải
uống thứ có mùi chán như vậy.
“Thế thì quyết định là mùi của Tomioka nhé.”
“Hả, cậu nói cái gì cơ?”
“Hứa rồi đấy, năm sau tôi sẽ đem thứ rượu hảo hạng nhất đến
chỗ anh nhé. Tôi đi đây!”
-----0-0-0-----
Trận chiến ở Vô Hạn Thành kết thúc, Sát Quỷ Đoàn giải tán.
“Này, chẳng phải cậu nói là sẽ đem món rượu hảo hạng nhất
đến chỗ tôi sao? Biết một tay xách cả nải đồ có rượu thế
này nguy hiểm lắm không?”
“Mà, có lẽ tôi hiểu lúc đó cậu nói gì rồi. Quả thật, cũng có
chút vị của cô đơn đấy.”
“Chén rượu đầu tiên và cuối cùng, kính cậu. Sinh nhật vui vẻ,
Rengoku.”
Nhận xét
Đăng nhận xét